Mây Hàng
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Mây trên núi Thái Hàng: Một hình ảnh văn học cổ điển, dùng để chỉ nỗi nhớ cha mẹ, quê hương da diết. Cụm từ này xuất phát từ điển tích về Địch Nhân Kiệt đời Đường, khi ông trông thấy mây trên núi Thái Hàng mà nhớ tới cha mẹ đang ở nơi xa.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Lòng người viễn khách như mây Hàng, cứ lửng lơ hướng về cố hương. (Tâm trạng của người khách xa quê như đám mây Thái Hàng, cứ thấp thoáng hướng về quê nhà.)
- Câu thơ gợi lên hình ảnh mây Hàng, khiến người đọc cảm động trước tấm lòng hiếu thảo. (Câu thơ gợi lên hình ảnh mây Thái Hàng, khiến người đọc cảm động trước tấm lòng hiếu thảo.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Lòng như mây Hàng": Một cách nói ví von, diễn tả tâm trạng nhớ nhung, thương nhớ quê hương, cha mẹ một cách sâu sắc và day dứt.
- Xa nhà đã lâu, lòng anh như mây Hàng, luôn hướng về nơi cha mẹ già đang mong ngóng. (Xa nhà đã lâu, lòng anh như mây Thái Hàng, luôn hướng về nơi cha mẹ già đang mong ngóng.)
Biến thể và từ gần giống
- Mây Tần, mây Hàng: Cụm từ thường đi đôi, cùng dùng để chỉ nỗi nhớ cha mẹ. "Mây Tần" xuất phát từ điển tích về Đỗ Phủ nhớ em.
- Mây chiều hôm: Hình ảnh thơ mộng nhưng thường gợi nỗi buồn, sự cô đơn hoặc nỗi nhớ.
- Bạch vân (mây trắng): Hình ảnh mây trắng trong thơ cổ, thường tượng trưng cho sự phiêu du, nỗi nhớ hoặc quê nhà.
Từ đồng nghĩa
- Tư thân: nhớ cha mẹ.
- Hoài hương: nhớ quê.
- Vọng vân (trông mây): nhìn mây mà nhớ người thân.
Thành ngữ liên quan
- Bạch vân thân xá (Mây trắng nhà cha mẹ): Thành ngữ gốc Hán-Việt, cùng xuất phát từ điển tích trên, trực tiếp chỉ nơi cha mẹ ở.
- Công danh nơi đất khách, lòng vẫn hướng về bạch vân thân xá. (Công danh nơi đất khách, lòng vẫn hướng về nơi cha mẹ ở dưới làn mây trắng.)
- Mây ở núi Thái Hàng, chỉ lòng nhớ cha mẹ
- Đường Thư: Địch Nhân Kiệt khi làm quan đất Tinh Khâu, một hôm lên chơi núi Thái Hàng, ngoảnh lại nhìn thấy có đám mây trắng lờ lững bay ở đàng xa. ông ngậm ngùi nói với người theo xung quanh rằng: "Ngô thân xa kỳ hạ" (Nhà cha mẹ ta ở dưới đám mây trắng đó). Nói rồi, ông bồn chồn đứng nhìn đám mây trắng một hồi lâu đến khi đám mây bay đi nơi khác
- Tự tình khúc:
- Nam cai khuất non xanh man mác
- Thái Hàng xa mây bạc lần vần